Cái tên ngộ nghĩnh
Mỗi một câu chuyện tình yêu đều được bắt đầu bằng những kỷ niệm đầu tiên thật đáng nhớ. Chính những giây phút định mệnh đầu tiên ấy đã gắn kết hai con nguời xa lạ lại với nhau. Và rồi sau này khi mọi người hỏi bạn rằng 'Tại sao hai người quen nhau? Gặp nhau khi nào?..' thì những ký ức đẹp về tình yêu ấy lại ùa về...
>> Cuộc thi viết 'Những câu chuyện hẹn hò hài hước'
Hồi đó tôi chỉ là một cô sinh viên ngoại ngữ năm thứ nhất hay thích làm những công việc linh tinh để kiếm tiền tiêu vặt. Một hôm tôi tham gia vào đội bê lễ ăn hỏi cùng các chị sinh viên khác. Tôi là một cô gái nhỏ nhắn, hay nói, hay cười, miệng lúc nào cũng cười toe toét và là em út trong nhóm đỡ lễ nhà gái hôm đó. Lễ hỏi được tổ chức rất đình đám, long trọng. Cô dâu, chú rể đang ở nước ngoài không về được nên hai gia đình ở Việt Nam tổ chức đám cuới vắng mặt đôi uyên ương. Chính vì lý do đó mà chúng tôi - những cô phù dâu thướt tha trong tà áo dài đỏ, không phải làm gì nhiều mà đỡ lễ xong chúng tôi được ra ngoài bàn ngồi uống nước, ăn bánh kẹo chung vui với gia đình. Họ sắp xếp cho chúng tôi ngồi cùng dãy bàn với đội phù rể nhà trai. Và như lẽ thông thường, màn chào hỏi, bắt chuyện, làm quen, giao lưu giữa hai bên “đại diện” nhà trai, nhà gái bắt đầu. Ai cũng nói cười rôm rả, nhí nhách cắn hạt dưa và ăn bánh kẹo.

Hôm đó trông tôi cũng khá xinh xắn và lại trẻ nhất trong nhóm con gái nên bị các anh hỏi chuyện và bị trêu nhiều nhất. Họ hỏi tuổi tôi, hỏi tôi học năm thứ mấy, trường nào, khoa gì?... Tôi trả lời ậm ờ những câu hỏi đó nhưng pha chút hài hước cho bầu không khí thêm vui vẻ. Và khi biết tôi học năm thứ nhất, các anh giới thiệu mấy bạn nam ở đó cũng đang học năm thứ nhất cho tôi. Tôi cười và làm quen với bọn họ rất vui vẻ thân thiện. Bỗng dưng, ánh mắt tôi dừng lại, chú ý tới một người - người ngồi ngoài cùng dãy ghế và đang chăm chú cắn hạt dẻ, không để ý đến bất kỳ ai cả.
Sau khi được mọi người giới thiệu, tôi biết bạn ấy cũng là sinh viên năm thứ nhất cùng trường với tôi. Tôi cười thật tươi và nhẹ nhàng nói: “Chào bạn. Bạn học khoa nào vây?” Nghe thấy tiếng người hỏi, cậu bạn đang chăm chú ăn hạt dẻ ấy mới dừng tay bốc, dừng miệng cắn, ngẩng đầu nên nhìn tôi ngơ ngác trả lời: “à...ừ... tớ... học... khoa...Vỏ ” và rồi cậu cười tít mắt.
Tôi ngạc nhiên và bất ngờ khi nhìn thấy nụ cười không biết trời đâu đất đâu cùng với giọng nói miền Trung là lạ, dễ thương của cậu bạn. Trả lời tôi xong, cậu ấy lại cúi xuống, mắt dán chặt vào đĩa hạt dẻ và tiếp tục cắn. Là con gái miền Bắc, chỗ tôi ở lại ít khi gặp người miền trong nên nghe giọng họ thật lạ và có chút gì đó hay hay. Tôi tò mò hỏi tiếp không quên kèm theo một nụ cười thật tươi với ánh mắt trìu mến:
- Cậu học khoa Vỏ thật hả? Thế ở lớp cậu cá ai tên Vũ Chí Đại không?
Cậu bạn lại ngẩng lên nhìn tôi, cười tít mắt:
- Có. Đại ngồi bên cạnh tớ.
Như gặp lại người quen xa cách từ lâu, tôi bỗng toe toét, mồm nói không ngớt. Bởi vì Đại là bạn học từ nhỏ với tôi từ cấp một đến hết cấp hai, lại ở gần nhà tôi nên tôi ngồi thao thao bất tuyệt kể chuyện học của tôi với Đại ngày xưa. Tôi kể quá say sưa, nhiệt tình cùng với vẻ mặt, ánh mắt, nụ cười rất thân thiện nên làm cho cậu bạn ngây người ra nghe và từ bỏ đĩa hạt dẻ (loại hạt lần đầu tiên cậu ấy được ăn) lúc nào không biết.
Chúng tôi nói chuyện vui vẻ như đã quen thân nhau từ lâu khiến mọi người xung quanh thấy lạ và thỉnh thoảng trêu trọc, gán ghép chúng tôi. Mỗi lần như thế, cậu bạn lại cười tít mắt. Sau một hồi luyên thuyên đủ mọi thứ về chuyện ngày xưa đi học của tôi và Đại, tôi mới chợt nhớ chưa hỏi tên cậu bạn dễ thương này. Tôi liền hỏi:
- Thế quê cậu ở đâu? Cậu tên là gì?
- “ Quê tớ ở Hà Tĩnh. Tớ tên là... Q.. u... ý... t ”- cậu nhe răng cười nói.
Tôi thấy buồn cười vì điệu bộ và giọng nói là lạ khó nghe miền Trung của cậu bạn. Tôi nghĩ “ Trời, sao cái tên buồn cười vậy? Ngộ quá nhỉ?”. Tôi tủm tỉm cười và hỏi lại :
- “Cậu tên là gì cơ?
- “ Q... u... ý... t”- cậu bạn lại cười tít mắt và trả lời.
Lần này thì tôi không thể nhịn cười được nữa, tôi cười phá lên khiến cậu bạn ngơ ngác không hiểu vì sao và cũng cười. Tôi quay sang chị bên cạnh hỏi:
- Chị ơi, bạn ấy nói tên gì ý nhỉ? Quýt á?
- Ơ... chị cũng không biết. Hình như thế...
Chưa kịp hỏi thêm gì về cậu bạn có cái tên ngộ nghĩnh với nụ cười rất tươi đến từ miền Trung ấy,chúng tôi phải chào tạm biệt nhau vì thời gian đã hết, lễ ăn hỏi đã kết thúc và hai bên gia đình đã ra về.
Sau lúc đó, tôi thấy trong mình có gì đó vui lạ thường và tôi lại thấy buồn cười khi nghĩ tới cậu bạn tên Quýt kia. Tối hôm đó, khi về đến nhà, tôi nhắn tin cho Đại ngay. “Nè, ông ui. Ngồi cạnh ông ở lớp đại học có ai quê ở Hà Tĩnh không? Cái bạn mà có giọng nói và nụ cười dễ thương ý? Hình như tên là Quýt thì phải? Tên gì mà buồn cười thế, nghe ngộ thật đấy”.
Một lúc sau Đại nhắn tin lại: “ Quýt nào? Làm gì có? Ngồi cạnh tôi chỉ có Quyết thôi. Mà sao bà quen Quyết vậy?”
Tôi té ngửa, hoá ra là tôi nghe nhầm bởi vì tôi nghe không quen giọng miền Trung nên... Và sự nhầm lẫn thú vị đó đã gắn kết chúng tôi lại với nhau. Tôi gọi Quyết với cái tên ngộ nghĩnh dễ thuơng là Quýt và để “trả đũa” tôi, Quyết đã gọi tôi từ Yến thành "Én".
Chúng tôi đã trở thành bạn tốt của nhau, chia sẻ cùng nhau những niềm vui nỗi buồn trong gia đình, bạn bè, học tập và tất cả mọi chuyện trong cuộc sống. Cho đến bây giờ, Quýt và Én đã gắn bó với nhau được gần hai năm và gần một năm yêu nhau rồi đấy. Mỗi khi ở bên nhau, ôn lại những kỷ niệm mà hai đứa đã cùng trải qua, chúng tôi lại cười như nắc nẻ về câu chuyện cái tên ngộ nghĩnh trong ngày đầu tiên làm quen ấy. Và ngày 8 tháng 11- ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau trong lễ ăn hỏi ấy đã trở thành ngày kỷ niệm không bao giờ quên của một tình bạn và tình yêu đẹp "Quýt và Én".
Hải Yến